Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!

Hà Nội ơi…
Ta gọi tên Người trong một chiều rất khẽ
Gió chạm vào ký ức
Nghe hồn xưa trở về…

Có phải không —
Nơi Hồ Gươm soi bóng
Một nghìn năm vẫn đợi
Một ánh mắt người qua…

Có phải không —
Trang sách cũ nơi Văn Miếu – Quốc Tử Giám
Chữ nghĩa rơi như lá
Mà lòng người hoá thơ…

Hà Nội…
Linh thiêng từ từng hơi thở
Hào hoa từ dáng người đi
Một tiếng rao đêm
Cũng đủ làm mềm cả phố.

Ta bước giữa Người
Mà như đi trong một bản nhạc
Nốt trầm là thời gian
Nốt cao là kỷ niệm
Còn im lặng…
Là nơi trái tim chạm tới.

Hà Nội ơi…
Không cần nói nhiều đâu
Chỉ cần một lần ở lại
Là mang theo…
Cả một đời để nhớ.


P. Rạch Dừa, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 22/12/2025.
(Viết trong khoảng lặng — nơi thời gian dừng lại để tâm hồn cất lời).