Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 16/01/2025 15:50
Cuộc sống lặng lẽ trôi qua,
Ngày nối ngày, công việc vây quanh,
Những lo toan như sóng dập dềnh,
Mẹ vất vả, cha xa vắng,
Con cái tựa như những cánh chim non,
Bước đi vội vã, lạc lõng giữa đời.
Thời gian, như dòng sông cuốn trôi,
Mọi người dần xa cách,
Những tiếng cười trở nên hiếm hoi,
Xã hội vươn lên, nhưng tình yêu lại vơi.
Tuổi trẻ, trong lòng thiếu vắng,
Tình cha, tình mẹ, như mây bay xa,
Lấp đầy khoảng trống ấy là gì?
Một thế giới thực dụng, vô hình,
Đã lấy mất những giá trị tinh thần,
Chỉ còn lại những vội vã, tạm bợ,
Mà đâu biết rằng, các con đang lớn lên,
Chúng dễ lạc lối trong những suy nghĩ lệch lạc.
Điều ấy, ta cần phải suy nghĩ thật kỹ,
Để không đánh mất chính mình trong dòng xoáy cuộc đời.
Thời gian, ta có thể gom lại,
Dành trọn cho những giây phút bên con,
Đó là thứ quan trọng nhất, cần thiết nhất.
Một tình cha, dịu dàng mà gần gũi,
Tình mẹ, dạt dào như dòng sông mát,
Để hiểu con sâu sắc hơn,
Để cả nhà thấu hiểu nhau,
Cùng vun đắp một mái ấm,
Giữ tổ ấm ấy mãi yên vui.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.