Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm qua 15:46, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 16:34
Xuân trở gió bên làng Đại Lý,
khói lam còn vương mái ngói quê nhà.
Nhưng xa xa kia –
sông Mã vẫn chảy,
dòng nước nặng phù sa
ôm trọn bao đời ký ức.
Con sông ấy
đã ru tuổi thơ tôi bằng sóng vỗ,
đã soi bóng những chiều chăn trâu thả diều,
đã chứng kiến bao mùa mưa nắng
đi qua đời người như bản nhạc trầm hùng.
Và kia –
cầu Hàm Rồng vươn mình qua núi,
như cánh tay thép nối hai bờ lịch sử.
Bao thăng trầm bom đạn,
bao lần khói lửa chiến tranh,
vẫn đứng đó – hiên ngang –
như khí phách xứ Thanh không chịu khuất mình.
Xuân về,
bà con vui hội mừng thọ,
nhà nhà chúc nhau Tết an khang,
con cháu sum vầy bên bếp lửa,
tiếng cười hoà cùng nhịp sóng sông Mã
nghe ấm cả một miền quê.
Sáng mồng Một,
chuông Chùa Báo Ân ngân dài trong sương sớm,
người người lên Thiền viện Trúc Lâm Hàm Rồng
tìm một khoảng lặng trong tâm.
Chiều xuống,
dòng người lặng lẽ viếng nghĩa trang tổ tiên,
kính dâng nén hương nơi nhà thờ họ,
khói quyện cùng gió sông
mà nghe như tổ phụ đang mỉm cười.
Tôi đứng trên cầu Hàm Rồng
nhìn sông Mã cuộn mình ra biển,
chợt hiểu:
Con người có thể đi xa,
nhưng dòng máu quê hương
vẫn chảy như sông kia
không bao giờ ngừng lại.
Và giữa đất Bắc thiêng liêng ấy,
lại nhớ mai vàng phương Nam rực nắng…
Hai miền – hai nhịp thở –
nhưng chung một trái tim Việt.
Để mỗi độ xuân về,
giữa tiếng chuông chùa và nhịp sóng sông Mã,
tôi nghe đời mình ngân lên
một bản giao hưởng:
Thanh Hoá –
Sông Mã – Hàm Rồng –
Cội nguồn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.