Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 28/02/2026 07:21
Nhìn xuống huyệt đất sâu,
chum còn nguyên, vàng bạc vẫn nằm im,
đồng tiền vẫn sáng
dưới lớp bụi thời gian lạnh lẽo.
Chỉ có con người…
lặng im thành xương trắng,
như một câu thơ
chưa kịp viết hết đời mình.
Tiền vẫn là tiền.
Vàng vẫn là vàng.
Chum vẫn là chum.
Còn người — hoá cát bụi giữa gió đời.
Mang theo được hông?
Không.
Giữ lại được hông?
Cũng không.
Cả một đời dãi dầu mưa nắng phương Nam thương nhớ,
chắt chiu từng đồng như giọt mồ hôi mặn,
gom góp cả thanh xuân
để dành cho những thứ
không biết thương mình.
Đến khi nhắm mắt xuôi tay,
bên mình chỉ còn
một khoảng lặng rất sâu.
Và rồi mới hiểu:
thứ ở lại không phải là vàng bạc,
không phải chum sâu hay của cải,
mà là hơi ấm còn neo lại,
trong tim người khác,
khi họ vô tình nhắc tới tên mình.
Gia tài thật sự của một đời —
không nằm dưới đất,
mà nằm trong lòng người ở lại.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.