Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 09:13
Chiều buông xuống… bên dòng sông cũ
Gió chở hoài… một chút tình xưa
Mây không nói… mà nghe lòng đủ
Một nỗi buồn… không gọi… vẫn thừa…
Đời vẫn vậy… bức tranh chưa vẽ trọn
Ta loay hoay… giữa nét đậm, nét nhoà
Có những lúc… tưởng mình đang nắm giữ
Mà quay đi… đã lạc mất người ta…
Duyên như nước… đầy vơi con nước lớn
Đến rất gần… mà chẳng thể ở lâu
Người chung bước… mà lòng như lỡ nhịp
Một ánh nhìn… cách biệt cả nghìn sau…
Anh đã thử… gỡ từng mối ràng buộc
Những sợi buồn… thắt chặt ở trong tim
Mới hay được… có những điều giữ lại
Chỉ làm mình… thêm lạc giữa lặng im…
Nên anh học… ôm mình như đất
Đón dòng sông… mà chẳng hỏi về đâu
Không níu kéo… không cần lời hẹn ước
Chỉ thương mình… sau những cuộc qua cầu…
Có những cuộc hôn nhân… như cơn gió
Thổi qua đời… nghe mát… rồi thôi…
Hai con người… nằm kề trong giấc ngủ
Mà mộng về… hai phía… xa xôi…
Thôi thì cứ… để tâm mình nở
Một đoá hoa… giữa khu vườn tịnh yên
Sau tất cả… những ngày mưa bủa lối
Bình yên về… rất khẽ… rất hiền…
Nếu một mai… em không còn ở đó
Anh vẫn cười… như thể chẳng hề đau
Vì yêu thương… suy cho cùng… cũng vậy
Đến một lần… để học cách… buông nhau…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.