Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em đứng đó…
Giáng Sinh bỗng chậm nhịp trôi qua,
váy đỏ thắm như bếp lửa miền Tây
hong ấm cả một mùa gió lạnh.

Không rực rỡ để làm chói mắt ai,
chỉ dịu dàng thôi
mà sang như ánh đèn khuya
treo trước hiên nhà người còn biết nhớ.

Ánh mắt em hiền
như con nước lớn ròng không hẹn,
nụ cười khẽ
mà làm lòng người lạc bến.

Cây thông đứng cạnh em
lấp lánh mấy vì sao vay mượn,
còn hơi ấm là từ em mà ra,
toả xuống nhân gian
một niềm an lành rất thật.

Giáng Sinh này
không cần chuông ngân xa xôi,
chỉ cần em đứng đó thôi
là mùa đã đủ đầy yêu dấu.

Bởi có những vẻ đẹp
không sinh ra để ngắm,
mà để người ta
lặng lẽ thương…
và nhớ rất lâu.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 15/12/2025.
(Bài thơ được viết trong khoảnh khắc Giáng Sinh an lành, khi vẻ đẹp dịu dàng của người con gái bên cây thông Noel chạm vào cảm xúc người viết — như một hơi ấm miền Tây giữa mùa đông, lặng lẽ mà sâu, rất đời và rất thương).