Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang » Tình không biên giới
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 19/10/2025 22:24
Em đi, nắng đổ nghiêng sông,
Hàng dừa nghiêng bóng cũng mong được gần.
Sắc em rực rỡ trần gian,
Loá đôi mắt Phật, bàng hoàng ghen mây.
Trời xanh giận dỗi heo may,
Hoa run e ấp, lá bay thẹn thùng.
Một thoáng em – lụa hương lưng,
Cho trăng Hằng Nga rơi chừng giọt lệ.
Ngọc trời cũng muốn theo về,
Mà thua nụ cười, ngất mê dáng người.
Ơi sắc trần – sắc ngọc trời,
Chỉ em là thật… làm đời ngẩn ngơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.