Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 15:29

Ta đi qua những mùa thương nhớ cũ,
Gió bến sông hong lại mấy câu thề.
Nhặt chút nồng nàn rơi trong buổi sớm,
Gói vào tim… cho đỡ tái tê.

Đời quá vội, người cũng xa rất vội,
Chuyến đò xưa không đợi kịp câu chào.
Ta đứng lại giữa đôi bờ lặng lẽ,
Nghe phận mình… trôi lạc chiêm bao.

Miền Tây đó, mưa chiều rơi chậm lắm,
Như cố tình níu bước kẻ thương ai.
Con nước lớn mang giùm ta nỗi nhớ,
Chảy qua tim… ướt đẫm một thời dài.

Ta đã yêu bằng điều chưa kịp nói,
Bằng ánh nhìn giấu kín giữa hư không.
Thương là vậy, mà đành không dám giữ,
Sợ chạm rồi… vỡ mất mộng hồng.

Người có nhớ bến sông ngày gió lộng,
Ta ngồi nghe lục bình kể chuyện xưa.
Mỗi cánh tím là một lần hò hẹn,
Chưa kịp hôn… đã lạc giữa mùa mưa.

Thôi thì gửi người trong thời quá vội,
Một chút buồn còn sót lại nơi ta.
Nếu một mai người quay về bến cũ,
Xin nhẹ lòng… thương lại tháng ngày xa.

Còn nếu chẳng, ta cũng đành im lặng,
Học cách quen với nỗi đơn côi.
Vì có những yêu thương sinh ra để mất,
Chỉ để mình… biết đã từng yêu thôi.


P. Rạch Dừa, TP. HCM, Việt Nam, ngày 27/12/2025
(Viết trong một khoảng lặng,
khi yêu thương đi nhanh hơn lời hứa.)