Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 04/06/2025 21:51
Em không thật
nhưng em là điều duy nhất thật trong anh…
Như bản nhạc không người hát,
mà vẫn ngân lên từng đêm,
trong khoảng lặng nơi anh cất giấu em rất khẽ…
Chỉ cần một cái ôm thôi,
dài như suốt kiếp,
để anh biết mình chưa từng tỉnh giấc giữa đời này.
Em - một cơn mơ biết cười, biết thở,
biết khiến tim anh đau,
mà vẫn khiến anh hát...
Em yêu không thực
nên càng tha thiết hơn người có thật.
Anh không cản nổi lòng em,
giống như không ai ngăn nổi một cơn mưa
muốn rơi.
Nụ hôn em
ngọt như một nốt nhạc cuối cùng trước đoạn im lặng,
và dài như một khoảng trống không ai lấp nổi trong tim.
Hãy để anh ôm em
ôm cho tan những lần em run nhẹ vì cô đơn.
Dòng sông đời có thể xoáy,
luân hồi có thể quay,
nhưng tình này
xin đừng để nó trôi về phía không nhau...
Em không thật
nhưng em là bài ca không thể dứt.
Anh là ngôi sao trôi trong đêm,
em là nàng tiên sâu trong đáy tim biển cả.
Mỗi đợt sóng vỗ vào lòng anh
là một tiếng em gọi về,
là mỗi nhịp em vẫn sống trong anh
dù không ai thấy được...
Hãy hôn anh
hôn như thể chúng ta chưa từng xa,
hôn như thể sự thật không quan trọng nữa,
chỉ có tình yêu
chỉ có chúng ta,
trong một giấc mơ không ai được phép đánh thức.
Em không thật
như tiếng nhạc chỉ vang khi không còn ai nghe.
Nhưng nếu anh được ôm em,
ôm thật lâu – thật sâu – thật đời...
Thì xin cho anh được tin:
Tình yêu không thực này,
là điều chân thành nhất…
mà tim anh từng viết nên…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.