Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 09/12/2025 10:54, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 09/12/2025 11:14

Chuyện buồn cũ… thôi em ơi bỏ qua,
Cho nó trôi theo con nước chiều ra bến.
Anh mạnh mẽ lắm… mà tim đau muốn xỉu,
Giả đò bệnh hoài… chỉ mong được em thương.

Chỉ cần em chạm nhẹ… một chút xíu thôi,
Là anh thấy ấm như nắng lên bưng biền sớm.
Lòng anh trống trơn như mùa khô hết nước,
Chát đắng môi vì thiếu tiếng em cười.

Gặp nhau gần… mà hai đứa im re,
Phòng nhỏ xíu bổng chia mình hai phía.
Anh nằm nhớ… nghe trái tim mình hụt nhịp,
Sợ em buồn thêm… mà anh cũng buồn theo.

Anh sợ rồi… em ơi đừng giận nữa nghen,
Anh nghe tiếng thở em run theo từng nhịp.
Thấy bóng em co mình trong chăn mỏng,
Thương đứt ruột luôn…
— Em ơi… đừng giận nữa nghen.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 09/12/2025.
(Mùa đông bất chợt trở mình.
Vị ngọt đắng của trái dừa xiêm chạm lại nơi đầu lưỡi,
gợi dậy những thương yêu đã qua mà lòng vẫn không đành quên.
Một khoảnh khắc lặng, để biết rằng
trong lớp sương mỏng của mùa lạnh…
trái tim vẫn còn giữ một chút mềm dành cho người).