Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 12/06/2025 16:50
Em như giọt nắng quê nhà
Rơi trong ký ức mượt mà đường phèn
Bến Tre một thuở tình quen
Đò sang nửa bến, không men vẫn say…
Ta say… chưa kịp gọi mày
Em qua áo tím, phai ngày mới hay
Tóc em thơm gió chân mây
Ta gom bóng nắng xếp đầy chiêm bao…
Duyên thầm không vẹn chi đâu
Mà nghe gió lộng cũng đau cả hồn
Tình xưa như khúc ca buồn
Chạy quanh quẩn mãi giữa đòn bánh tét…
Em cười sương động trên mi
Lời chưa kịp ngỏ, xuân thì đã phai
Chân ta kẹt giữa lối dài
Còn em lặng lẽ sang ngày lấy chồng…
Giờ đây ngồi dưới mưa ròng
Nhớ em, nhớ cả dòng sông dừa buồn
Đường phèn chưa ngọt bằng luôn
Nụ hôn không gửi, ôm luông cuống đời…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.