Thuở ta còn bé, mặt đất ẩm như trang kinh bị quên giữa cơn mưa,
que tre hoá thành bút lửa, viết lên da trời những vệt phù sa run rẩy.
Bóng ta rơi xuống đáy giếng – một linh hồn chưa kịp chọn hình hài,
đứng bối rối trước buổi đầu nhân thế mơ hồ như ngọn nến không tim.

Những chữ đầu đời lảo đảo bò khỏi nét phấn,
gầy như đàn đom đóm lạc thời,
không tìm nổi một bầu trời biết lắng nghe điều trong trẻo.
Chúng chui vào những góc rêu ngậm sương,
thì thầm về một tương lai mục ruỗng
trước khi ta kịp chạm ngón tay vào giấc mơ đầu tiên của mình.
Rồi lớn thêm, chữ mọc rễ trong tim ta
như những sợi mạch âm u nở hoa trong bóng tối.
Mỗi rễ là một bí mật ngủ quên,
mỗi bí mật là một vực sâu khác đợi ta rơi tiếp.
Ta viết để trốn chính ta —
kẻ quấn tấm voan đen lên mặt
trong một nghi lễ không ai còn nhớ bắt đầu tự lúc nào.

Cho đến một đêm, chim đêm hát lên bằng giọng bạc của mặt trăng.
Nó hứa hiến trái tim mình cho đoá hồng đang mở dưới đáy nước —
đoá hoa mang sắc của lời nguyền từng uống máu vài đời nhân thế.
Cánh nó khẽ chạm vào đêm, làm lộ ra một vòm trời nghiêng sáng,
và trong vệt sáng lạnh ấy, ta nhìn thấy mặt đất âm thầm nứt vỡ,
bình yên bị rút ruột từng chút một
bởi dục vọng loài người căng như quả cấm chín muộn
rụng vào bàn tay bóng tối đang nhẫn nại chờ giờ mở hội.

Ái tình — cái khuôn ngực tưởng hát nổi bản thánh ca rực lửa —
bỗng rỗng như một bình gốm nứt,
chực vỡ tung giữa đêm sầm đặc quỷ lệ.

Ngoài kia, loạn lạc đi bằng đôi chân thú.
Gió mang tiếng khóc của đứa bé bị cướp tuổi thơ;
bùn nhắc ta nhớ dấu răng của loài vật từng gặm nhấm nhân tính;
biển đứng sững trước mùi khói của con thuyền bị thiêu;
và đồi vọng lại tiếng giành giật của bầy giảo hoạt say quyền lực.
Thế giới quay như chiếc mâm gỗ mục
trên đầu một kẻ mộng du mất phương hướng
trước cơn đói của muôn loài vô minh chưa biết mệt.

Trong âm vọng rạn vỡ ấy, trái tim yêu —
kẻ từng tin rằng mình nâng được cả bóng tối —
bỗng nhỏ lại như mầm cây bị nụ hôn sương độc chạm vào.
Hoa tắt.
Dục vọng hoá tro.
Ái tình rỉ giọt đỏ tím
như ánh nhìn cuối cùng của một vị thần vừa bị truất ngôi khỏi cõi người.

Và ta nhận ra ta —
đứa trẻ, người viết, kẻ đã đánh rơi chính mình giữa nhân gian.
Vẫn ngồi bên nền đất, lom khom vẽ một chữ không bao giờ thành hình:
chữ Niềm Tin đã mục
chữ Hoài Nghi đang nở
chữ của thế giới nơi những bông hoa chẳng còn muốn mở cánh lần nữa.

Dưới đáy giếng, bóng ta khẽ gật đầu
như thể nó đã biết từ thuở xa xưa:
có những đoá hoa phải tắt trước
để bóng tối học cách dịu dàng mà ôm lấy con người.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 01/12/2025.
(Bài thơ này là một trường ca triết học về thân phận con người trước sự đổ vỡ và bóng tối.
Nó xem niềm tin, cái đẹp và ký ức như những cấu trúc luôn dao động, không bao giờ tồn tại nguyên vẹn, mà chỉ trở nên ý nghĩa khi được đặt trong trải nghiệm của mất mát và hoài nghi.
Sự trưởng thành trong văn bản không được đo bằng thời gian, mà bằng cách con người đối diện và thấu cảm với những khoảng trống trong chính tâm hồn mình.
Hoa tàn, ánh sáng và bóng tối không chỉ là hình tượng, mà là phép ẩn dụ về những giới hạn, những lằn ranh mong manh nơi tồn tại và ý thức.
Tác phẩm mời gọi người đọc bước vào một không gian triết lý mở: nơi mỗi trải nghiệm, mỗi ánh nhìn, đều có thể tái định hình ý nghĩa của bản thân và của thế giới).