Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm qua 16:39, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào Hôm qua 19:57
Em chẳng giỏi văn chương,
nên để ánh trăng nói hộ lòng mình.
Những lời chưa kịp gọi thành tên
cứ dịu dàng rơi xuống… như hương đêm rất khẽ.
Em chỉ cảm thấy
như có ai đó chạm nhẹ vào tim,
một lời khuyên không thành tiếng:
hãy để quá khứ ngủ yên trong bóng tối.
Bởi những chiếc lá của mùa xưa
sinh ra để rơi xuống đất,
để một mầm non khác
có thể lặng lẽ nhú lên từ bình minh.
Và khi em học cách buông,
trái tim bỗng nhẹ như cánh trăng đầu tháng,
mở ra một cánh cửa dịu dàng
cho yêu thương bước vào tương lai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.