Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 15:43
Anh thấy trong đôi mắt em, nỗi buồn chực trào tựa dòng lệ,
Không phải vì người đến sau, cũng thơm phải anh đâu, em ơi,
Linh hồn anh có đáng chi mà làm em phải ngùi?
Chỉ là đời trôi, để lại bóng hình hoàng vũ trên bãi cát.
Ha - ha - ha... một lần thôi, em nghiêng mình nói trầm,
uống cạn chén khổ đau, để những cơn đau thương thôi thúc bận,
Ha - ha - ha... thư giãn, rơi rụng như tàn trăng,
Khép Lại những năm tháng dài, xin em hãy rời xa cơn lốc.
Em nâng cao ly rượu đêm nay, làm dịu đi những người đàn ông nói khắc khoải,
bước môi, mà mỗi rượu rượu tựa khúc hát đẩy đau đớn,
Chỉ còn đây, bóng tối em vào lòng, dịu dàng như người tình lâu,
Chỉ còn đây, từng cơn gió thì thào ru em vào cõi mộng sâu.
Say ai biết, trong ly rượu là một thế giới kín,
nỗi buồn như hoa, nở rộng bóng tối của linh hồn,
Và em, như ngọn đuốc đốt cháy mọi cơn cuồng si,
Tan vào ánh sáng cuối cùng của cuộc đời – một giấc ngủ tĩnh lặng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.