Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 16:03
The road you walk, bathed in sweet sunlight,
Do you see, the shadows cast in silent flight?
The years of sweat, falling on white sands,
Soft autumn light, winter’s cold embraces the lands.
With each step, you reach the land of wisdom,
A longing someone sent through sacrifice’s rhythm.
On the field of winds, both quiet and vast,
One falls deep, to let their light shine at last.
Each dawn, with golden light and misty breeze,
The powder falls like light that brings release,
Every battle fought, like an endless stream,
Lifts you to the song of a hopeful dream.
The one who taught, through storms and bitter strife,
Transformed the bitter into sweetness of life.
They paved the way, through barren, cruel lands,
So you could smile and greet eternal light’s hands.
Con đường bạn đi, tắm trong ánh nắng ngọt ngào,
Bạn có thấy, những bóng hình lặng lẽ bay đi?
Những năm tháng mồ hôi rơi trên cát trắng,
Ánh sáng thu dịu dàng, cái lạnh của đông ôm lấy đất trời.
Với mỗi bước đi, bạn đến miền đất của trí tuệ,
Một khao khát ai đó gửi gắm qua nhịp điệu hy sinh.
Trên cánh đồng gió, vừa lặng lẽ vừa bao la,
Có người ngã xuống sâu, để ánh sáng của họ cuối cùng toả rạng.
Mỗi bình minh, với ánh vàng và làn sương mờ,
Cát bụi rơi như ánh sáng mang đến sự giải thoát,
Mỗi trận chiến đã đấu, như dòng suối vô tận,
Nâng bạn lên bài ca của một giấc mơ đầy hy vọng.
Người đã dạy bạn, qua bão tố và khổ cực đắng cay,
Đã biến đắng thành ngọt của cuộc sống.
Họ mở lối, qua những miền đất khô cằn, tàn nhẫn,
Để bạn có thể mỉm cười và chào đón bàn tay ánh sáng vĩnh hằng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 24/10/2025 16:03
Con đường em bước, tắm trong nắng ngọt ngào,
Có thấy chăng, bóng tối lặng lẽ lan toả?
Năm tháng mồ hôi rơi trên cát trắng tinh khôi,
Ánh thu nhạt, đông về ôm trọn đất trời.
Từng bước chân em đi, tới miền tri thức,
Nỗi niềm ai gửi qua hi sinh thầm lặng.
Trên cánh đồng gió, tĩnh lặng và mênh mông,
Người ngã xuống, để ánh sáng dịu dàng toả chiếu.
Mỗi bình minh, với ánh vàng ngọc và làn gió,
Những hạt phấn rơi như ánh sáng hồi sinh.
Mỗi trận chiến, như dòng sông bất tận,
Nâng em vào khúc hát của tương lai tươi sáng.
Người dạy em, vượt bão giông, đắng cay,
Biến đắng thành ngọt ngào giữa đời thường.
Người mở đường qua miền hoang vu tàn bạo,
Để em mỉm cười, đón ánh sáng vĩnh hằng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.