Con đường em bước, tắm trong nắng ngọt ngào,
Có thấy chăng, bóng tối lặng lẽ lan toả?
Năm tháng mồ hôi rơi trên cát trắng tinh khôi,
Ánh thu nhạt, đông về ôm trọn đất trời.

Từng bước chân em đi, tới miền tri thức,
Nỗi niềm ai gửi qua hi sinh thầm lặng.
Trên cánh đồng gió, tĩnh lặng và mênh mông,
Người ngã xuống, để ánh sáng dịu dàng toả chiếu.

Mỗi bình minh, với ánh vàng ngọc và làn gió,
Những hạt phấn rơi như ánh sáng hồi sinh.
Mỗi trận chiến, như dòng sông bất tận,
Nâng em vào khúc hát của tương lai tươi sáng.

Người dạy em, vượt bão giông, đắng cay,
Biến đắng thành ngọt ngào giữa đời thường.
Người mở đường qua miền hoang vu tàn bạo,
Để em mỉm cười, đón ánh sáng vĩnh hằng.


Vũng Tàu, Việt Nam, ngày 21/3/2012.