Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:34
Có những vết tích
không nằm trên mặt đất
mà ở sâu trong cách ta lắng nghe.
Tiếng xưa khẽ tắt
gió vẫn thì thầm
qua tán lá chưa kịp quên mình.
Một cánh chuồn mỏng
đi ngang ký ức
thời gian chợt sáng
không cần lời giải thích.
Chữ –
khi còn thở
thì tự biết ở yên
và chờ người đủ tĩnh
để chạm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.