Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 13:13
The nightingale did not sing —
it entered me,
like a thin blade of memory
finding the softest place to ache.
I thought of bird cherry —
not merely in bloom,
but in that fragile hour
when whiteness begins to remember love.
Among trembling petals,
I saw her —
ancient as the first longing,
draped in a quiet bridal light.
Night leaned in —
dark, like a wandering song
from a soul that has loved too much.
Between white and shadow,
something unnamed… remained.
From a dream scented with blossoms,
my garden startled me —
iris breathing like a forgotten promise.
Far away — Russia —
resting like perfume
on the fragile curve of memory.
And I wondered,
if a single breath of bird cherry
could lift me high enough
to graze the silence of God…
Time did not pass —
it stretched,
thin and endless,
until even silence had a pulse.
Tears gathered quietly,
not to fall —
but to remember
how deeply a heart can listen.
Beneath my window,
the nightingale wept again —
or perhaps
it was only my soul
learning how to echo.
Who built these walls —
of distance,
of stillness,
of things never said?
In my pocket, I held
small white stones —
a spark waiting,
steel against silence,
a fire not yet forgiven.
Chim sơn ca đã không hót —
nó đi vào trong tôi,
như một lưỡi dao mảnh của ký ức
tìm đến nơi mềm yếu nhất để nhói đau.
Tôi nghĩ về hoa anh đào dại —
không chỉ là lúc nở,
mà là khoảnh khắc mong manh
khi sắc trắng bắt đầu biết nhớ về tình yêu.
Giữa những cánh hoa run rẩy,
tôi thấy nàng —
cổ xưa như nỗi khát khao đầu tiên,
khoác lên mình ánh sáng áo cưới lặng thầm.
Đêm nghiêng xuống —
tối như một khúc hát lang thang
của một tâm hồn đã yêu quá nhiều.
Giữa trắng và bóng tối,
một điều vô danh… vẫn còn ở lại.
Từ giấc mơ thơm mùi hoa,
khu vườn của tôi làm tôi chợt giật mình —
hoa diên vĩ thở như một lời hẹn đã bị lãng quên.
Xa xôi — nước Nga —
nằm lại như hương thơm
trên đường cong mong manh của ký ức.
Và tôi tự hỏi,
liệu một làn hương hoa anh đào dại
có thể nâng tôi lên đủ cao
để chạm vào sự tĩnh lặng của Thượng Đế…
Thời gian không trôi —
nó kéo dài,
mỏng và vô tận,
cho đến khi cả im lặng cũng có nhịp đập.
Nước mắt khẽ dâng lên,
không phải để rơi —
mà để nhớ
rằng trái tim có thể lắng nghe sâu đến nhường nào.
Dưới khung cửa sổ,
chim sơn ca lại khóc —
hay có lẽ
chỉ là linh hồn tôi
đang học cách vọng lại chính mình.
Ai đã dựng nên những bức tường này —
của khoảng cách,
của tĩnh lặng,
của những điều chưa từng được nói?
Trong túi áo, tôi giữ
những viên sỏi trắng nhỏ —
một tia lửa đang chờ,
thép cọ vào im lặng,
một ngọn lửa vẫn chưa được tha thứ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm kia 13:13
Đêm rớt xuống bờ sông như một tiếng thở dài…
con sáo nhỏ hót ngang tim anh — nghe đau mà ngọt.
Hoa trâm anh nở trắng một miền ký ức
mùi hương em… dịu đến mức làm người ta không nỡ quên.
Anh đã từng thấy em
đẹp như một lời thề trong gió
mặc áo cưới đi qua đời anh rất khẽ
mà để lại — cả một mùa thương… không dám gọi tên.
Đêm đen như người đàn bà hát rong miền xa lạ
vừa hát… vừa giấu đi những đoạn đời buồn
giữa trắng tinh của hoa
và thinh lặng của cô đơn
anh đứng đó — nghe mình lạc vào nhau… rồi lạc mất.
Có những cuộc tình
không cần vỡ… vẫn đau
như hôn nhân — đôi khi chỉ là hai người
đứng rất gần… mà không chạm được vào nhau lần nào cho trọn.
Hương vườn cũ thoảng qua như một lời xin lỗi
em xa rồi… mà cổ anh vẫn còn giữ chút dịu dàng
xa như xứ tuyết bên kia trời ký ức
mà một lần nhớ… vẫn đủ ấm cả nhân gian.
Anh đã tự hỏi —
liệu một mùi hương xưa có thể chạm tới Trời?
hay chỉ là cách lòng người vin vào điều thiêng liêng
để tha thứ cho những điều không thể giữ…
Thời gian không trôi
chỉ có lòng người đổi hướng
con chim dưới hiên vẫn khóc mỗi đêm
như nhắc anh rằng —
có những điều càng im lặng… càng đau.
Ai đã dựng lên những bức tường vô hình đó?
để yêu thương hoá thành hai bờ xa
để một cái chạm — trở thành điều xa xỉ
để cả đời này… chỉ dám nhớ… mà không dám bước qua.
Trong túi áo anh — vẫn còn vài viên sỏi trắng
những ngày tin yêu giản dị đến ngây thơ
một chút lửa, một chút lòng chưa tắt
đủ để sưởi ấm… hay thiêu rụi một giấc mơ…
Miền Tây chiều buông, câu vọng cổ rơi chậm
nghe như ai gọi đò giữa bến không em
người đi mang theo nửa đời lặng lẽ
người ở lại… ôm trọn một lần chưa kịp chạm— mà nhớ đến trăm năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.