Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 17/10/2025 20:29, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 17/10/2025 20:33
Giữa miền trung du – Phú Thọ xa xôi,
Có cô gái tuổi xuân tròn như trăng sáng,
Bán cây kiểng bên sườn đồi lộng gió,
Duyên mộc mạc, hiền lành như mảnh đất quê em.
Một đồng bán cây, ba đồng em tặng,
Cây hoa bí mật – em gửi thêm cho anh…
“Em tặng anh cây này làm kỷ niệm nhé,
Cây nhà, lá vườn… mong anh giữ trong tim.”
Anh đã nhận – không chỉ là cây ổi,
Mà là tấm lòng – là hồn em thảo thơm.
Giữa đôi miền xa, hai nửa đất nước,
Một nhánh cây con – kết nối tấm tri âm.
Em mơ ngày xuôi về Nam biển biếc,
Bãi Sau Vũng Tàu, sóng vỗ trắng như mây.
Anh đứng đợi – bên hàng dương hát gió,
Nhớ cây ổi non – nhớ mắt biếc thơ ngây.
Anh nói khẽ: “Món quà này quý nhất,
Vì trong đó có tấm lòng em trao.”
Cây nhỏ thôi – mà hồn anh nghiêng ngả,
Như có em – đứng hát giữa chiêm bao…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.