Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Giữa phố đông, giữa ngàn tiếng xe,
Có một nét bình dị, lạ lùng đến thế,
Một tờ giấy báo, một ly cà phê đen,
Những câu chuyện đời, nhẹ như hơi thở ven.

Bên vỉa hè, dưới bóng cây xanh,
Cà phê bệt, mấy ai hiểu hết nỗi lòng mình?
Chẳng cần bàn ghế, chẳng cần sang trọng,
Chỉ cần bạn bè, là đời tựa vầng trăng.

Chén đắng thơm, hương quện vào sương sớm,
Người qua kẻ lại, chạm nhau bằng nụ cười.
Cà phê bệt, một thoáng thôi cũng đủ,
Dưới chân nhà thờ, lời hẹn hò say mê.

Dẫu là phố xá, hay công viên vắng,
Mỗi ngụm cà phê là một mảnh ký ức,
Bình yên đến lạ, giữa Sài Gòn huyên náo,
Cảm giác ấy, chẳng bao giờ phai nhạt.

Sài Gòn, chưa xa mà đã nhớ,
Thành phố yêu thương, những giây phút ấy.
Một lần cà phê bệt, một lần tình cũ,
Với bao nhiêu lời chưa kịp nói ra.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 26/6/2016.