Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 24/10/2025 16:46
The evening falls, clouds weaving shadows soft and slow,
The weary sun lingers, fading step by step below.
As night drifts in, with fleeting, drunken dreams,
You sway, and your verses float upon the gentle breeze.
I tell myself not to dream too deep, not to stray,
The moon retreats, hiding behind the ancient woods’ gray.
Only winter remains, with its cold, swift breath,
Where is the sun, now that spring has long been left?
Chiều buông, bóng mây nhẹ nhàng dệt,
Mặt trời mỏi mệt, chậm rãi tàn theo từng bước chân.
Khi đêm kéo tới, mang theo những giấc mơ say, thoáng qua,
Em chao nghiêng, và những câu thơ của em trôi nhẹ trên làn gió.
Tôi tự nhủ không nên mơ quá sâu, không nên lạc lối,
Trăng lui về, ẩn sau rừng xưa cổ kính,
Chỉ còn mùa đông, với hơi thở lạnh lùng vội vã,
Mặt trời ở đâu, khi mùa xuân đã xa khuất từ lâu?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày 24/10/2025 16:46
Chiều buông bóng, mây vờn như khói sương,
Con nắng lẻ loi, bước dài trong mỏi mệt.
Khi đêm về, say ngây ngất những cơn mộng,
Em nghiêng mình, vần thơ trôi nhẹ trên làn gió.
Dặn lòng đừng mơ quá sâu, đừng đắm say,
Ánh trăng lạc bước, ẩn hiện trong khu rừng cũ.
Chỉ còn Đông, khẽ lùa hơi gió lạnh vội vã,
Tìm đâu nắng, khi xuân đã khuất từ thuở nào?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.