Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 02/06/2025 20:28
Sớm mai tỉnh giấc… mùi gió sông vờn
Ngoài hiên chim hót, nắng rót nghiêng hồn
Mình em ngồi lại bên đời cũ mòn
Lời yêu năm ấy ai nghe chập chờn?
Nắng xuyên tàng lá hồn sương rơi nhẹ
Như câu thề xưa chưa kịp đặt tên
Tình vừa hé nụ bỗng hoá không quen
Trên dòng kỷ niệm, buồn trôi không bến...
Bến xưa ngập gió người xưa hoá sương
Em gom lặng lẽ, se mảnh nhớ thương
Trăm mối duyên tình, rối tơ đoạn trường
Biết ai là thực? Ai là vô thường?
Tóc chưa bạc trắng mà tim đã chiều
Thấy nhau lần nữa, mắt đỏ tình liêu
Muốn nói một lời… lại thôi, lặng yên
Mình còn gì nữa… để trao bình yên?
Sáng – trưa – chiều – tối… vẫn là một mình
Đường quen xa vắng, bóng ai lặng thinh
Em đi tìm mãi một đời bình minh
Mà đời… chỉ có hoàng hôn lặng thinh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.