Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

25.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/11/2025 07:20

Tay dài, mắt tìm, nghe tiếng gọi: “Anh…”
Bộn bề phố thị, sương đọng trên tay áo.
Khánh nàng, khoả sắc, nghiêng mình như tranh vẽ,
Ấm lòng thi-nhạc sĩ, thoáng qua cửa nhà.

Khói cà phê bay, hồn phố chập chờn,
Ánh nắng non, khẽ chạm mái tóc mềm.
Mỗi nhịp chân qua hè, mỗi hơi thở,
Là nhạc, là thơ, phút giây vỡ oà.

Trong mơ hồ những giai điệu của phố,
Người nghệ sĩ lặng ngắm đời, trầm tư:
Một bình minh, một ly cà phê,
Vẫn đủ sức làm trái tim rung động.

Sương mỏng trên mái lá, như tâm hồn chưa thức,
Gió thì thầm những bí mật của ngày mới.
Chạm ánh sáng, chạm vào lặng yên,
Thời gian như nhạc, như thơ, như hơi thở triết lý.

Và em, giữa phố thị, như nốt nhạc lạc,
Là hình bóng, là cảm hứng, là câu trả lời thầm lặng.
Thi-nhạc-philosophy, như Minh Tử dẫn dắt,
Mở ra cánh cửa đời, nơi bình minh và cà phê hoà cùng hồn người.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam, ngày 13/11/2025.

Viết khi màn đêm vừa bừng tỉnh, theo tiếng gọi bình minh – khoảnh khắc thi-nhạc và triết lý hoà cùng cà phê, sương phố, và tâm hồn tái tạo năng lượng ngày mới.