Bình an không chỉ là điều ta trao cho đời,
mà còn là món nợ với chính ta mà thôi.

Giữa khoảng lặng lời và im hơi thở,
có một ranh giới —
vô hình… mà thiêng liêng đến lạ.

Nói lời tử tế — đã là cao quý,
mang ánh sáng vào đêm — cũng đủ nghĩa tình.

Nhưng xin nhớ:
ngọn lửa kia đâu thể dẫn đường
nếu mặc gió cuốn, chông chênh một mình.

Dẫu online hay giữa đời thực,
tâm hồn nghe được những điều mắt chưa hay.

Và khi bất an khẽ thì thầm đâu đó —
ấy là trí khôn, chẳng phải sợ hãi này.

Lùi một bước…
không phải là buông tay rút chạy,
mà là giữ lấy cõi lòng mình vững chãi, an nhiên.

Bởi bình an nếu quên mình ở lại,
rồi cũng hao gầy theo tháng năm triền miên.

Nhưng bình an nếu có mình trong đó —
sẽ bền lâu như nhịp thở dịu hiền.

Nên hãy dịu dàng…
không chỉ với cuộc đời rộng lớn,
mà với chính mình — những giới hạn riêng mang.

Hãy đặt ranh giới… đừng mang theo áy náy,
trao yêu thương… mà vẫn giữ tâm an.

Vì hài hoà thật — không là hy sinh tất cả,
mà là cân bằng giữa trái tim và thế gian.


P. Rạch Dừa, TP. Hồ Chí Minh — ngày 01/7/2026.
(Viết trong khoảng lặng dịu êm, khi mưa khuya thì thầm trên phố vắng…)