Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 10:42
Peace is not only what we offer to the world,
but also what we owe to ourselves.
In the quiet space between expression and silence,
there is a boundary—
invisible, yet sacred.
To speak of kindness is noble.
To carry light into dark places is meaningful.
But remember:
a flame cannot guide
if it is unprotected from the wind.
Online or offline,
the soul senses what the eyes cannot always see.
And when unease whispers—
it is wisdom, not fear.
Stepping back
is not retreat.
It is the art of preserving one’s inner ground.
For peace that neglects the self
will one day fade into exhaustion.
But peace that includes the self—
endures.
So be gentle…
not only with the world,
but with your own limits.
Set boundaries without guilt.
Offer kindness without losing center.
Because true harmony is not sacrifice
— it is balance.
Bình an không chỉ là điều ta trao cho thế giới,
mà còn là điều ta nợ chính mình.
Trong khoảng lặng giữa biểu đạt và im lặng,
có một ranh giới —
vô hình, nhưng thiêng liêng.
Nói về lòng tử tế là điều cao quý.
Mang ánh sáng đến những nơi tối tăm là điều ý nghĩa.
Nhưng hãy nhớ:
một ngọn lửa không thể soi đường
nếu không được chở che trước gió.
Dù online hay ngoài đời,
tâm hồn vẫn cảm nhận những điều
mà đôi mắt không phải lúc nào cũng thấy.
Và khi sự bất an khẽ cất lời —
đó là trí tuệ, không phải nỗi sợ.
Lùi lại một bước
không phải là rút lui,
mà là nghệ thuật giữ gìn nội tâm của chính mình.
Bởi một sự bình an bỏ quên bản thân
rồi sẽ dần cạn kiệt.
Nhưng bình an biết ôm lấy chính mình —
sẽ bền lâu.
Vì vậy, hãy dịu dàng…
không chỉ với thế giới,
mà còn với những giới hạn của chính mình.
Hãy đặt ra ranh giới mà không thấy áy náy.
Trao đi lòng tốt mà không đánh mất chính mình.
Bởi sự hài hoà đích thực không phải là hy sinh — mà là sự cân bằng.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Phạm Trường Giang ngày Hôm qua 10:42
Bình an không chỉ là điều ta trao cho đời,
mà còn là món nợ với chính ta mà thôi.
Giữa khoảng lặng lời và im hơi thở,
có một ranh giới —
vô hình… mà thiêng liêng đến lạ.
Nói lời tử tế — đã là cao quý,
mang ánh sáng vào đêm — cũng đủ nghĩa tình.
Nhưng xin nhớ:
ngọn lửa kia đâu thể dẫn đường
nếu mặc gió cuốn, chông chênh một mình.
Dẫu online hay giữa đời thực,
tâm hồn nghe được những điều mắt chưa hay.
Và khi bất an khẽ thì thầm đâu đó —
ấy là trí khôn, chẳng phải sợ hãi này.
Lùi một bước…
không phải là buông tay rút chạy,
mà là giữ lấy cõi lòng mình vững chãi, an nhiên.
Bởi bình an nếu quên mình ở lại,
rồi cũng hao gầy theo tháng năm triền miên.
Nhưng bình an nếu có mình trong đó —
sẽ bền lâu như nhịp thở dịu hiền.
Nên hãy dịu dàng…
không chỉ với cuộc đời rộng lớn,
mà với chính mình — những giới hạn riêng mang.
Hãy đặt ranh giới… đừng mang theo áy náy,
trao yêu thương… mà vẫn giữ tâm an.
Vì hài hoà thật — không là hy sinh tất cả,
mà là cân bằng giữa trái tim và thế gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.