Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 25/11/2025 16:58
Anh gặp lại mình trong mắt em hôm ấy,
Gió bến sông buồn cũng lặng lẽ mà nghe.
Mắt em sâu – như giữ giùm câu hò lỡ nhịp,
Để anh soi đời… thấy cả những câu thề chưa kịp khẽ.
Anh đã thấy rồi trong veo tia mắt ngọc,
Như nước ròng dâng sóng ngược trái tim anh.
Ngày xưa đó – nắng chiều còn thơm tóc,
Giờ nhìn lại… thương một bước lạc nhau thành xa xanh.
Anh đã thấy trong mắt em mảnh hồn anh trú ngụ,
Giữa đêm dài neo đậu giọt sương rơi.
Chỉ một lần nhìn – mà ngỡ trăm năm giữ,
Mối duyên lỡ… hoá lời ru buồn theo suốt cuộc đời.
Và anh biết – giữa muôn trăng trời phiêu lãng,
Chỉ mắt em… mới để lại vị ngọt tình yêu.
Dẫu mai cách biệt đôi bờ mưa nắng,
Anh vẫn giữ trong tim: một ánh nhìn – mà anh thương biết bao nhiêu…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.