Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 10:02, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào Hôm nay 10:06
Giữa trùng khơi gió mặn ngàn con sóng
Anh lặng thầm bên bếp lửa đảo xa
Không tuyến đầu mà như người giữ trận
Nuôi quân mình bằng cơm ấm canh nhà
Trường biên vắng, anh quên mình giấc ngủ
Từ ba giờ, bếp đỏ đã bập bùng
Dao thớt nhỏ mà gánh đời chiến sĩ
Từng bữa ăn nuôi chí lớn anh hùng
Gạo cân đủ, muối chia từng phần nhỏ
Thịt rau xanh ghi chép rõ sổ dày
Không sai sót giữa phong ba biển cả
Một hạt cơm cũng là nghĩa sum vầy
Tay dao thớt, tay lại cầm con chữ
Gõ máy tính, kiểm từng suất hậu cần
Lo tiếp phẩm, lo quân dân đón khách
Giữ chu toàn từ thủ trưởng đến nhân dân
Ngoài boong tàu, gió quật từng cơn lạnh
Sóng trùm lên như trắng xoá trời xa
Nhưng trong bếp, một màu hồng không tắt
Lửa yêu thương cháy giữa đảo quê nhà
Có khi biển dập vùi nồi cơm nóng
Có khi mưa tạt ướt áo vai gầy
Anh vẫn đứng, vẫn cười trong bão gió
Nấu niềm tin cho Tổ quốc mỗi ngày
Cơm anh nấu không chỉ là cơm gạo
Mà là tình quân – dân quyện trong nhau
Là hơi ấm giữa ngàn khơi sóng dữ
Là niềm tin giữ vững đảo xanh màu
Người ta gọi anh – người “nuôi quân thầm lặng”
Mà hoá ra là một người giữ hồn
Giữ bụng đói thành sức bền chiến đấu
Giữ tim người thành ý chí sắt son
Anh đứng đó, giữa bếp đời lặng lẽ
Mà mang theo dáng hình Bộ đội Cụ Hồ
Không súng đạn mà vẫn thành tuyến lửa
Giữ biển trời Tổ quốc mãi xanh tô.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.