Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 01/06/2021 21:26
Anh mãi cuốn theo dòng đời
tìm hoa dại chốn điêu linh
Giữa dải Ngân Hà bao la, phải chăng nhiều cô độc?
Mà em…
Chính em - đoá phù dung khát nhuỵ
Chưa một lần nẩy nở ở lòng anh!
Lạ thay, đêm của sương như là rượu!
Vô tình rơi trúng cả chốn khuê phòng
Em nhận biết tình không là mây vẽ vời miên viễn
Thì đôi ta hoan lạc hết nghĩa tình
Đón ánh quang minh dưỡng vườn đời hé nhuỵ
Để mai mình còn hát khúc chim oanh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.