Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Trường Giang
Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 27/11/2025 07:20, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Phạm Trường Giang vào 27/11/2025 15:47
Sau cơn lũ…
Miền Trung hiện ra như tấm thân ai vừa bị xé làm đôi,
rướm ra từng mảnh trời tím tái.
Bùn non trườn qua xóm làng, phủ mờ lối cũ,
như bàn tay lạnh của định mệnh vuốt lên từng phận người…
rát rạt.
Mưa vẫn còn rơi…
từng giọt,
từng giọt,
trên chiếc dép lạc lõng giữa sân,
như đợi một bước chân
đã vĩnh viễn lỡ hẹn.
Cả khoảng trời im sìm như nín thở,
nghẹn ngay phía đầu lưỡi,
nặng như tiếng khóc bị nhốt vào lồng ngực
không bật ra được nữa.
Có cái im lặng làm người ta ngồi xuống mà run:
Im lặng của mái nhà chìm dưới nước đục,
im lặng của chiếc nôi trống quạnh,
im lặng của một tiếng gọi không bao giờ có lời trả…
Cái im lặng mỏng như tơ,
mà cứa vào tim…
đứt.
Ngày nước rút,
người ta khom lưng nhặt từng mảnh đời sót lại:
Một tấm ảnh nhoè…
một trang sổ nát bùn…
một mảnh áo còn phảng phất hơi người thân
vừa rời xa cõi trần trong cơn bão tàn nhẫn.
Cái đau, nó không chỉ làm người ta khóc…
mà nó nghiền cả trái tim,
như cối xay của trời
quay không thương tiếc.
Nhìn đôi mắt người đàn bà đứng bên khung cửa sập,
là biết trong ngực chị—
đã trống ra một căn phòng
không một thứ gì
có thể lấp đầy.
Tiếng thở dài của chị
treo lơ lửng giữa buổi chiều đùng đục,
nghe như tiếng kèn đám tang của trời…
bao la…
lạnh.
Giữa vô vàn xót xa ngồn ngộn như nước vẫn chưa kịp rút,
tôi thấy những bàn tay tìm nhau.
Rất gấp.
Rất thật.
Rất người.
Không kịp hỏi quen chưa,
không kịp nhớ mình còn gì để cho…
Chỉ là bàn tay đưa ra,
bởi trái tim bảo phải đưa ra
để cứu một bàn tay khác đang run bần bật.
Có người bồng người qua đoạn sạt,
người cõng nhau qua chỗ nước xoáy,
người đun vội nồi nước nóng
cho đứa trẻ vừa được kéo lên từ lạnh buốt.
Những trái tim ấy
không cần lời để hiểu nhau—
chúng đập vì nhau,
một cách tự nhiên
như hơi thở của quê hương.
Rồi tôi thấy…
ánh mắt này chạm ánh mắt kia:
mệt nhoài,
nhưng ấm như lửa dấu trong tro.
Thấy một bàn tay đặt lên vai một bàn tay,
như nói khẽ:
Ráng nghe… qua cho được bữa nay.
Thấy người ta chia nhau bát cơm nguội,
chia cái áo còn ẩm,
chia nhau cả hơi thở
để đứng vững thêm một ngày nữa
giữa tơi bời mất mát.
Và giữa hoang tàn đến tận cùng người ta có thể tưởng,
tôi thấy một ánh sáng
mà ngay cả bão cũng phải đứng lại
không dập nổi.
Ánh sáng ấy…
mang tên:
Tình Người.
Thứ ở lại sau cuối,
khi tất cả đã bị giật khỏi tay.
Tạ ơn trời đất.
Giữa bao điều đã theo con nước đi mất,
Tình người vẫn còn—
như đốm lửa cuối,
giữ ấm một quê hương
đã quá quen
với thương – với đau –
và với cách đứng dậy từ trong bão.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.