Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Phạm Trường Giang vào 13/02/2025 21:09

Đêm dài trôi, nhịp nhớ thầm lặng rơi,
Mắt hoen sương, khắc khoải cõi riêng mang,
Gió biển khơi, như lời em nhắn gửi,
Biển vỗ về trong khúc hát tình ngang qua.
Em hỡi em ơi, anh đâu có quên,
Dù biển vắng bờ vai mềm yêu dấu,
Gối em là đêm, câu chuyện rì rào,
Biển hát khúc tình tự, sóng vỗ khôn nguôi.

Nơi đây, đô thị rực rỡ phồn hoa,
Mình anh lạc lõng, mỏi mòn tâm tưởng,
Xứ lạ, người xa, vạn dặm cách biệt,
Tâm tư buồn bã, luyến nhớ quê nhà.
Em hỡi em ơi, anh vẫn hay biết,
Thân này như cánh chim bay lạc lối,
Không nỡ buông vai gầy ngập nỗi đau,
Ước gì ta gặp, chung lối tình ngọt ngào.

Dẫu xa cách, em ơi, ta vẫn đợi,
Đưa em về vườn tình ấm áp êm đềm,
Mùa trăng rằm, ngân hà soi bước nhỏ,
Dệt tấm thảm tình yêu trong sắc mộng.
Và trái tim này, thổn thức những lời nguyện,
Như ái ân vĩnh cửu, mãi vọng về ngàn đời,
Giữa không gian này, tình ta vươn xa,
Kết nối muôn đời, một dải tơ tình yêu.


Sài Gòn, Việt Nam, ngày 03/6/2014.