Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi sabina_mller vào 03/08/2008 14:47

Một ánh sáng hiền từ và khắc khoải
mãi ngóng theo tôi
tha thứ cho sự thờ ơ những lỗi lầm
tôi hàng ngày phạm phải

Một tình yêu bao la như bầu trời phủ trùm
dỗ giấc ngủ không mộng mị
tôi hàng ngày lớn lên

Đi theo người đàn ông xa lạ
tôi chọn hạnh phúc riêng tư
không để ý đến nỗi nhớ khắc khoải

Chỉ thấy mình hụt hẫng thiếu thốn
đầy xót xa đầy ân hận
nghĩ về mẹ muốn quỳ dưới chân mẹ
khi đã là người mẹ...