Cánh tay từ thuở lọt lòng
Đã thành cốt nhục thong dong cõi đời
Bây giờ nhức buốt tay ơi
Thì ta lại khẽ ru hời cánh tay
Cùng nhau một kiếp phận này
Lại kề bên ngực dạn dày có nhau
Đã buồn những chuyện không đâu
Để ta bồng bế gối đầu trái tim
Thức thì tay chịu giấc êm
Ngủ thì tay ngả tay nghiêng cùng mình
Bao nhiêu giấc mộng bồng bềnh
Cánh tay vò võ suông tình nhịp đưa
Có còn vồn vã nắng mưa
Vòng tay một nửa lỏng thưa ngón cầm?
Có còn duyên nợ tri âm
Cánh tay bè bạn nối vòng sang nhau?
Nào thôi hỡi cánh tay đau
Dịu êm là phép nhiệm màu khúc đưa
Vỗ về từ những ngày xưa
Bây giờ ta lại tự ru tay mình.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.