Nắng Sài Gòn, nắng cháy đốt da

Một thằng bé độ năm bảy tuổi
Bên góc đường mời khách tới lui
Không giày dép, chân em cháy bỏng
“Mua giùm con vé số chú ơi?”

Nắng Sài Gòn, nắng cháy đốt da

Một thằng bé độ năm bảy tuổi
Trong căn phòng máy lạnh ngược xuôi
Tay em cầm một ly kem lớn
“Ăn kem xong con muốn đi bơi”

Nắng Sài Gòn, nắng cháy đốt da

Một thành phố có hai ngôi thứ
Kẻ khốn cùng và kẻ giàu sang
Xin bà con rủ tấm lòng thương
“Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Nắng Sài Gòn, nắng cháy đốt da


8/06/2005

Nguồn: Thơ một mình, Phạm Lưu Đạt, NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh, 2010