11.00
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 06/09/2011 07:32, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 23/11/2013 09:25

Chị thương em một thuở ẵm bồng
Lo tấm áo, từng trang sách đọc
Em lớn lên đủ đầy vai vóc
Mơ chân trời, chân trời thật xa

Làm sao quên cánh đồng quê ta
Bông lúa lép từ tay chị mót
Chén cơm thơm từ bên góc bếp
Vị ngọt ngào chan lẫn vào em

Cây gạo vàng rộn rã tiếng chim
Niềm vui em, niềm vui của chị
Mơ cây gạo hoá thành cây thị
Chị của em được hoá nàng tiên

Trang sách đời mỗi lúc dày thêm
Mẹ mất sớm, chị già trước tuổi
Em lớn theo chân trời vẫy gọi
Niềm vui em, niềm vui chị thật gần

Em đi xa biền biệt tháng năm
Chị chẳng trách lại thường thăm hỏi
Em nhiều lúc tưởng mình đang tuổi
Chị cõng vai xem hát bên đình

Em suốt đời chẳng hiểu được mình
Vẫn nhỏ bé khi về bên chị
Cây gạo chẳng hoá thành cây thị
Nhưng chị em mãi là nàng tiên


1986

Nguồn: Phạm Hữu Quang, Ngẫu hứng chiều sông Hậu (thơ), NXB Văn nghệ An Giang, 2000