Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

54.00
Đăng ngày 14/06/2022 23:55, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Phương Nhung vào 16/06/2022 00:38, số lượt xem: 460

Nhưng em đã không nhìn anh
Kể từ giây phút ấy
Nỗi đau nào
Ám ảnh nào
Hằn sâu trái tim anh...

Trong ánh mắt em không có điều gì ngoài anh ấy
Trái tim em chẳng còn chỗ dành cho anh
Vậy mà khi ấy
Em đã nhìn anh
Khoảnh khắc người đàn ông em yêu
Rời đi
Em đã nhìn anh
Như một vị thiên sứ
Như một đấng toàn năng
Cứu rỗi thế gian
Ai cho em cái quyền đó
Quyền đội cho tôi những chiếc vương miện kia lên đầu
Nhưng tôi đã không cúi xuống
Vì tay em đã chạm vào nó
Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ gỡ nó xuống
Nào ngờ đâu tôi lại chấp nhận làm một đấng anh hào
Cứu rỗi thế gian

Và khi anh ấy trở lại
Như một cơn lốc điên cuồng
Em trở về nơi mà em vốn thuộc về
Và cả chiếc vương miện lấp lánh ánh vàng
Nó trở về nơi mà nó vốn thuộc về
Tôi trở về vị trí mà tôi nên có
Ai đó lên ngôi
Không phải một vị thiên sứ
Không phải một đấng toàn năng
cứu rỗi thế gian…
Mà đó là một ‘’thế giới’’
Là cả ‘’thế giới’’
Không có chức vụ
Chỉ là trở thành ‘’thế giới’’ của em!