Thơ thành viên » Phương Nguyệt Thư » Trang thơ thành viên » Những mùa không trở lại
Hạc tròn nhỏ trắng ban mai
Chiều thu trong vắt bóng nhài xa xa
Thướt tha rặng liễu trước nhà
Lá rung vẫy gọi là là lả lơi
Có ai khăn gấm thêu hoa
Có ai dệt được khăn xoa phiếm hồng
Có ai ôm được tình nồng
Có ai đắm được giấc trông phen này
Ngàn xưa có chuyện nàng khờ
Chót đem tâm trạng gửi nhờ khói mây
Nàng nương tấm áo cùng thây
Phơi sương gió hạ chẳng dây bụi trần
Nàng rằng thiếp sẽ yên lòng
Ngờ đâu mưa bụi phủi mòn lối ra
Lá vàng nay sắc trở ngà
Thoắt trông thắm đậm nhạt nhoà làn sương
Ngọc hương dầu vẫn miên man
Nguyệt lâu đã tịnh hồng nhan tiếc người
Gốc hoa mục, cánh rụng rời
Biết chăng đã kịp chứa chan cõi nồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.