Thủ thỉ bên thềm nắng ban trưa
Đôi chân vội bước chẳng mặc mưa sa
Đời ta giao hưởng đổi mùa
Nắng mưa đủ cả, giông bão giăng thêm.
Đôi tay lấm bùn khô và vết xước
Nắng khi trưa đã đổ mưa lúc chiều
Bên trong ta xúc cảm chưa hiểu được
Hoá vạn giọt tan vào trong cõi ước.
Hạnh phúc đã nằm gọn trong hảo mộng
Lại ảo tưởng thành áo ấm đêm nay
Môi mắt ta cạn sức yêu, mỏi mệt
Rụng rơi trên một góc của bàn tay.
Khi yêu thích nó trên nhành–đẹp nhất
Vừa chợp mắt, chốc đã hoá điêu linh...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.