Anh về thăm Huế chiều buồn,
Cố cung nghe chuyện ngọn nguồn xót thương.
Đôi mươi hoa huệ ngát hương,
Lầu son gác tía chưa vương bụi trần.
Tường cao liễu rủ ngoài sân,
Giấu người con gái muôn phần ngây thơ.
Hoàng thân ép gả bất ngờ,
Đâu hay nàng đã, đang chờ người thương
Thương chàng áo vải thư sinh
Lên kinh ôm mộng khoa trường trạng nguyên
Công danh chưa toại cho chàng
Uyên ương đôi ngã rẽ duyên đoạn trường.
Mẫu thân đâu xót cho nàng
Tơ hồng cắt đoạn, đôi đường cách xa
Xe hoa kiệu cưới lệ nhoà
Gả người không biết xót xa phận mình
Giữ thân cho trọn chữ tình
Trẫm mình mượn nước vùi tình sông Hương
Chuông chùa Thiên Mụ trầm vương
Tiếc thương cho mối tình duyên lỡ làng.
Mưa chiều Huế chạnh lòng thương
Có người lữ khách vấn vương trong lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.