Anh vẫn hay rủ em ngắm trăng
Nhìn mắt em, anh thủ thỉ rằng:
-Chỉ cần ta ngắm chung một hướng
Thì Bắc – Nam còn xa mấy chăng?
Những chiếc nắm tay trong tâm tưởng,
Hơi ấm đầu môi nay lạnh băng,
Một người ở lại nhìn trăng khuyết
Một chiếc máy bay, người khuất dần.
Em nói chưa bao giờ thấy tuyết
Giọng em tinh nghịch anh ân cần:
Chẳng mấy nữa trời Nga sẽ lạnh,
“Tự chăm sóc mình nhé! Ngọc Hân.
Năm năm hẹn ước thu Hà Nội
Anh, em và chân bước cạnh chân,
Nếu duyên cho tim mình chung nhịp,
Ngàn năm anh cũng chẳng phân vân.
HN.16.10.22
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.