Một cơn mưa rào chiều mùa hạ
Thả giọt long lanh rửa cõi lòng,
Cớ sao Hoàng Lan lại buồn bã,
Ôm mối duyên tình có như không?
Mưa, cứ mưa, hạt mưa tầm tã
Nhìn, cứ nhìn, mùa nhớ mênh mông.
Mưa ơi mưa! Sao em vội vã,
Như ai kia sắp sửa lấy chồng.
Bắc Ninh, 14.02,21
“Lời hứa đã từng em còn nhớ
Sao để liễu buồn dưới cơn mưa?”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.