Có ai yêu hoà bình như lính!
Dẫu nắng bạt vai dưới lá cờ,
Dẫu mưa thấm áo trên bãi luyện
Vẫn tay chắc súng, tay làm thơ.
Có ai yêu hoà bình như lính!
Làn khói đen che lấp trời chiều
Súng đã rung và nòng đã đỏ,
Đường hành quân, mỏi, dài bao nhiêu
Có ai muốn hoà bình như lính!
Giữa rừng hoang, chiều lạnh, nhớ nhà
Cầm bút viết mấy câu thơ thẩn,
Trôn dưới ngay trận địa của ta.
Có ai mong hoà bình như lính!
Tiếng nổ vang tai, mắt tối sầm
Trận địa rung dưới làn pháo địch
Rửa đời, trời nay mưa lâm thâm.
Có ai đợi hoà bình như lính!
Bạn tôi hỏi tôi: Mấy ngày rồi?
- Chẳng nhớ! Chỉ biết mai trận cuối
Hoà bình, mình về quê nhau chơi.
Có ai chờ hoà bình như lính!
Pháo hiệu lên, nhất loạt, vang trời
Người nối người, xung phong, phía trước
- Hoà bình đang đợi đó bạn ơi!
Có ai cần hoà bình như lính!
Trước mắt tôi cờ rợp muôn nơi
Mặt đen, tóc rối, lòng phơi phới
Tôi - bạn, nắm tay không muốn rời.
Có ai yêu hoà bình như lính?
Phải trải qua, chiến thắng, về rồi
Phải thấm thía những ngày gian khổ
Phải trải qua nắng gắt và mưa đổ,
Mới thấu được nghĩa tình bạn - tôi
Mới yêu hoà bình và thấu hiểu, em ơi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.