Áo cũ chất chồng lớp từng lớp
Chật chội ngứa ngáy, bất thình lình
Quá đủ, da thịt ta đỏ hỏn
Tìm nơi trú ẩn, ta thu mình.
Bên trong phân rã mảnh từng mảnh
Nằm im một góc, chết trong lòng.
Hoá lỏng thân ta, tan vào máu
Xác lạnh bên ngoài, nóng bên trong.
Màn che giáp bọc, nhuốm màu lá
Chìm sâu giấc ngủ, trốn tìm mình.
Quá khứ hình thành ta hiện tại
Chật vật tháng ngày, khát tái sinh.
Nhịp đập tim ta dần trở lại
Hỗn mang hình thành thể hiện sinh.
Nguyên hình phô diễn màn trong suốt
Cựa mình thoát khỏi giáp vô hình.
Lột xác, thân ta tràn nhựa sống
Rũ bỏ ưu phiền, ráo ngoài da.
Đến lúc, bay cùng đôi cánh lạ
Áo ngoài khoác mới chỉ mình ta.
8/11/2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.