Gương kia ngự ở trên tay,
Trái tim ấm áp chẳng may lỡ lời.
Nhưng lại chẳng muốn nghỉ ngơi,
Gương kia, hãy giúp ta mời người lên.
Gương kia chớ đừng ngủ quên,
Trái tim ấm nóng chưa quen một mình.
Bảo người xin đừng làm thinh,
Trái tim ấm áp một mình chán ghê.
Gương kia, ta không muốn về,
Trái tim, tâm trí tỉ tê vì người.
Dẫu cho bão táp mưa rơi,
Hải âu chẳng thể xa rời chốn đây.
Gương kia, ta muốn lên mây,
Nhưng sợ rơi xuống, toàn thây không còn.
Trái tim ấm nóng đang ngon,
Tự dưng đáp đất chẳng còn biết rung.
Trái tim vẫn cứ nhớ nhung,
Dẫu cho tâm trí vẫy vùng thoát ra.
Gương kia, hãy nói cho ta,
Mất bao lâu nữa để mà bên em?
Một cuộc trò chuyện với chiếc gương, khi trái tim không biết nói cùng ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.