Này em bé!
Đếm đến dòng kẻ thứ bao nhiêu rồi
Hôm qua tôi gặp chuyện lạ lắm
Để tôi kể em bé nghe
Hôm qua tôi đang đi đường
Và tôi thấy trời rất đẹp
Ngó xuống thấy những tán cây đang cản đường nắng
Bóng cây run nhè nhẹ
Gió thoảng làm lá khẽ lay
Hai bên đường
Vắng lặng đi những dòng người tấp nập
Chiều dần tàn
Xe cộ tấp nập lại qua
Những con đường đã in dấu qua bao năm tháng dần được thay mới
Những chiếc xe ben lớn chở đầy lưng là đá
Tiếng máy khoan, tiếng động cơ xe vang vẳng, khiến không gian yên tĩnh của ban trưa
Dần bị ám bởi những tiếng ồn của thế giới
Cây không còn khiêu vũ nhẹ nhàng với gió
Mây cũng chẳng thiết ở lại lâu
Dòng người lại đổ xô về nơi tổ ấm
Và rồi
Một điều kì lạ xuất hiện
Một cô gái bước thật chậm
Tóc cô khẽ nhẹ bay theo gió
Ánh nắng như muốn chiếm lấy khuôn mặt của cô
Cô cứ bước
Mặc thế giới xung quanh như hối hả, tấp nập
Rồi cô cứ bước
Bước vào trong đôi mắt thất thần lúc nào không hay
Ánh chiều phảng phất cho con tim biết rung động một vẻ đẹp
Gió khẽ nhẹ đưa con tim tiến gần hơn
Lá như cổ vũ con tim dũng cảm tiến bước
Và rồi
...
Anh được ngồi đây
Được kể em bé nghe câu chuyện ngày ấy
Một buổi chiều, một cô gái, và một con tim biết rung động
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.