Câu chuyện khó biết mở từ đâu,
Từ khai sinh, hi sinh và sống mãi.
Chuyện từ nhỏ, Người còn không nhớ,
Chỉ nhớ về mùa hoa sen nở thôi.
Tuổi niên thiếu, tuổi của ước mơ,
Ước mơ Người mãi là đẹp nhất.
Nửa đời Người ngoài chốn phiêu bạt,
Hoài bão đã thành dù chưa được xem.
Hoa sen nở là lúc để cứu nước,
Là lời nói ẩn sau trong thành lập,
Bác ơi! Sanh thần Người không nhớ,
Chỉ nhớ ngày thành lập Việt Minh.
Bao ước muốn được làm lần cuối,
Gặp dân ta, gặp miền Nam độc lập,
Gặp lại niềm hoà bình đã giành lấy.
Bác chưa đi nhưng lại đi vội quá,
Để người người thương tiếc một Người thôi.
Ngày mưa, trời mưa, đất mưa, nơi nơi mưa,...
Cả đời người lại thua nửa tiếng dài đằng đẵng,
Thêm một thìa cơm để chờ tới Quốc Khánh,
Chờ đợi đấy ai ngờ dài vô tận.
Tôi không khóc, Người không khóc, ta không được khóc,
Nói là thế, ai làm chủ được dòng lệ đâu...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.