Ai gảy khúc đàn không rõ mặt
Cất tiếng cầm huyễn hoặc màu hoa
Để ai nhung nhớ thôi ngừng
Bể dâu trăm bước chưa từng ngừng thôi
Tâm Thường tại người không thấy lại
Hoa phai tàn lẩn quẩn bên trong
Long bong hết kiếp long đong
Quay đi ngoảnh lại mà trông cuối đường
Nở cũng tàn nhưng rồi sẽ nở
Xuân hạ thu đông sẽ lại xuân
Truân chuyên qua mọi nẻo luân
Cuối cùng lại chạm hồn thân cuối đường.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.