Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Văn Thắng
Đăng bởi hongha83 vào 08/05/2025 07:40
Người nén cả địa cầu trong con chữ
Nặng vô cùng mà thấy nhẹ như tơ
Một cấu trúc kết tinh từ vũ trụ
Khi bung ra nhiều tầng nghĩa là thơ
Thơ, hơi thở của tâm hồn nhạy cảm
Tiếng nói cái đầu sạn hoá trẻ thơ
Mới nghe tưởng ngây ngô mà đúng thật
Mọi sự vật hiện tượng kết thành thơ.
Thơ nấp trong tảng băng chìm chẳng thấy
Thơ chui vào khối đá của thời gian
Thơ như tinh thể muối làm biển mặn
Mở hồn thơ tràn ngập cả không gian.
Thơ là gì tôi chưa hiểu hết
Chỉ biết mơ hồ chút thực hư
Thơ cho tôi tình yêu minh triết
Nhìn cuộc đời sống động như thơ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.