Cháu hỏi:”Ông có khóc nhè không?
Nhiều khi đêm xuống cháu khóc ròng
Ông hiền từ đáp: “Ai chẳng có?
Lắm lúc ngẩn ngơ lệ đổ dòng.”
- Cháu cố tập đi nhưng không vững,
Chẳng trách đôi chân cứ ngập ngừng.
- Ông đi vài bước chân mềm nhũn
Cười mỉm: “Cháu ơi, ông cũng từng”
- Vậy ông không có tè dầm nhỉ?
- Ông có tè chứ, chẳng riêng ai!
Khi vụng về bé, khi già yếu,
Chỉ khác nhau thôi quãng ngắn dài.
Cháu buồn: “Vậy bố mẹ chẳng thương
Vì cháu khóc, tè, cháu ẩm ương.
Ông không cười nữa, ông trầm nghĩ:
”Chuyện chẳng riêng ai, thế cũng thường.”
08/12/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.