Thơ thành viên » Nguyễn Trần Phương Vy » Trang thơ thành viên
Em ước mình là hoa là lá
Là chim muôn là tảng đá cỏ cây
Để tự do bay và hát
Để được yêu chẳng bận tâm gì khác
Để đời không lo lắng suy tư.
Em ước mình là bồ công anh nhỏ bé
Được gió cuốn đi chẳng nề hà
Để được nhìn ra cả thế giới
Chẳng chút phiền muộn lo âu.
Em ước mình là sơn ca nhỏ bé
Để được bay lượn trên bầu trời
Hay có chăng là đại bàng sải cánh
Xé toạc bầu trời bằng cơn gió cắt ngang
Em ước mình là tảng đá vô tri
Để đừng yêu và đừng hận
Bởi đời này đâu còn là lý trí
Mà đời là tranh đoạt hơn thua.
Em ước mình là cô gái đó
Để có thể mạnh mẽ bước bên anh
Ước một đời nhất sinh nhất thế
Nhưng cuối cùng vẫn là độc nhất nhân.
Thể loại: Thơ tự do
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.