Trăng quầng
“trăng quầng thì hạn”
gió chẳng dịu để làm lành giùm đêm vết bỏng
Những vệt mây nhạt nhoà trắng
chớp mắt đã tan vào khuya vắng
vắng mà không yên
Đêm
chỉ còn một người
nhìn trăng
đôi mắt buốt rát…
12.6.2016
Tuần Báo Văn Nghệ TP.HCM số 410
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.