Em kể anh nghe truyện tình yêu
Về người con gái yêu anh trong đớn đau
Nàng thẫn thờ lạc phố tình nhân, lá yêu đương già cỗi buồn rơi góc phố
Và những đêm trăn trở, những khát khao rực lửa một vòng tay đan chặt bị vìu dập, nàng lẻ bóng khóc dưới đèn mờ.
Em kể anh biết người con gái đó đẹp tuyệt vời
Mến trẻ, kính già, năng động, xinh tươi
Nụ cười nàng như mặt trời lúc bình minh trinh nguyên gọi mời
Nơi nàng qua, hương thơm vướng lại, kẻ si tình ngây dại.
Em không kể nữa... nàng vượt trội, lấp lánh hơn em và tự xuất hiện giữa hai ta
Nàng viên mãn xuân thì nhưng đáng thương, tình duyên can trường
Chỉ nhược- mì yêu anh câm lặng
Hướng về anh cuồng dại hơn lòng tin hướng chúa
Và cao thượng giấu "cần" vào đáy tim để hạnh phúc nơi anh trọn vẹn bên vợ con.
Rồi thời gian nhiều dần, tình yêu của nàng lớn hơn nữa- bó bột, nứt chỉ, vỡ nẹp
Nàng cởi bỏ chiếc áo tự trọng, kiêu hãnh ra
Và hiện thân như những người đàn bà mua rau bán cá
Cũng ích kỷ, chanh chua, cần - muốn anh là của riêng, không một ai khác
Và lưới tình của nàng thì thơm tho, mềm mại, lạ lẫm, êm ái, kiêu xa
Liệu Hạnh Phúc của anh còn mùi quen của ngày xưa... ?!
..."Sông dài biển rộng, sóng đưa thuyền vào rãnh hẹp
Hạnh Phúc không vóc dáng mà cần tu bồi vun đắp
...Yêu ai, yêu chỉ một nửa
Một nửa còn lại khi sầu đem ăn..."
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.