Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/04/2015 08:58, số lượt xem: 509

"Chấp chới bước lên sườn đồi ngã ngỡ mình lên ba được mẹ nựng không sao...con yêu!
Chới với ngỡ chớm yêu để giận hờn tích cục nũng nịu tối xóm "vịt" được bữa quà no nê... xa rồi em hỡi!"

Ngoảnh đi Xuân đã ba hai
Mà tim thổn thức hai hai Xuân thì
Đinh linh mắt liếng môi xinh
Cho chàng khen nức em thơm hoa hồng
... Ối thôi thời đã bồng bềnh
Da nhăn mắt úa con thuyền lênh đênh
... Ối thôi son sắc xuân thì
Đơm duyên hai lứa cầu nghèo em đi
Thương ngọn đòng đòng trắng nõn phơi sương
Thương con thuyền gồng mình rẽ sóng
Thương hừng Đông rơi tõm chiều bạc
Thương vạc gầy còng lưng kém nghĩ
Thương chữ duyên đổ tội tình si..!
Gom tình đời, dốc tình người
Nhìn Ngân Hà ngẫm Luân hồi
Ngân Hà dài gộp bởi những li ti
Luân hồi tròn gom bởi những gam màu
Xanh đỏ vàng tím than u sầu
Nâu gần đất, trắng trong ngơ ngách
Cam Đa sắc ép mình phờ phạc
Cho đòng đòng cởi áo, bông lúa trĩu nặng được mùa
Cho đôi bờ chợ phiên tấp nập, con thuyền no đủ vào ra
Cho tình Anh là Bình Minh, duyên Em la Mùa Xuân
Để Anh là chồng Em là vợ, con chúng ta khoẻ như Rồng đẹp như Sông
Nụ cười bung trong mắt, lực rực rỡ nơi tim
Hạnh phúc quanh ta em chớ tìm
Trồng cây vun đắp ra quả ngọt
Xước da, mắt úa có là chi